Học nghề là để chọn kiếm 1 dòng nghề, một loại "nghiệp" chứ ko phải đi học nghề để rồi lại thất nghiệp mang chính ngành nghề mình học.Hãy mua nghề bằng trái tim chứ đừng bằng hư danh hay do ai thúc ép.
khi được hỏi về hình ảnh và công việc trong tương lai, đa dạng người đều mường tượng các điều hoàn hảo nhất như việc nhàn, lương cao, mặc vest... nhưng con đường thực tế lại chẳng đẹp như vậy...
hiện tại, ko dám kể 90% nhưng cũng tầm 80% trong suy nghĩ của đông đảo gia đình và các thanh niên đều muốn học các ngành mang vẻ” sang chảnh”, nơi làm cho việc là văn phòng, điều hòa mát lạnh chứ không rộng rãi người muốn tậu việc học nghề, bởi lẽ học nghề ra là làm cho công nhân, lương thấp lại có vẻ nhem nhuốc. Thế là đa số người đổ xô nhau vào học kế toán, quản trị marketing, ngân hàng.. sở hữu ước mơ làm sếp nhưng rồi đến khi ra trường thì thất vọng vì công việc đã bão hòa. nhà hàng giải thể, ngân hàng sáp nhập đã đánh tan giấc mộng “làm thầy” của đa số tất cả người. Đồng thời các trường đại học mở ra quá rộng rãi, đầu vào dễ dãi, đầu ra thì dù học hành “ mang vẩn” vẫn được ra trường. Từ ấy giá trị của tấm bằng đại học, cao đẳng vươn lên là “rớt giá” thê thảm.
hiện tại, ko dám kể 90% nhưng cũng tầm 80% trong suy nghĩ của đông đảo gia đình và các thanh niên đều muốn học các ngành mang vẻ” sang chảnh”, nơi làm cho việc là văn phòng, điều hòa mát lạnh chứ không rộng rãi người muốn tậu việc học nghề, bởi lẽ học nghề ra là làm cho công nhân, lương thấp lại có vẻ nhem nhuốc. Thế là đa số người đổ xô nhau vào học kế toán, quản trị marketing, ngân hàng.. sở hữu ước mơ làm sếp nhưng rồi đến khi ra trường thì thất vọng vì công việc đã bão hòa. nhà hàng giải thể, ngân hàng sáp nhập đã đánh tan giấc mộng “làm thầy” của đa số tất cả người. Đồng thời các trường đại học mở ra quá rộng rãi, đầu vào dễ dãi, đầu ra thì dù học hành “ mang vẩn” vẫn được ra trường. Từ ấy giá trị của tấm bằng đại học, cao đẳng vươn lên là “rớt giá” thê thảm.
mọi người vẫn chưa nhận thức được rằng, đất nước chúng ta là nước nghèo, đang phát triển. Mà để lớn mạnh bước đầu thì nên các người thợ lành nghề, có chuyên môn nhiều năm kinh nghiệm trong những ngành nghề tạo ra sản phẩm cụ thể như nghề điện tử, nghề may mặc, ô tô, xây dựng.... và thực tế những ngành này đang siêu thiếu lao động có “chân tài thực học”.
những ngành nghề đấy với lớp dạy nghề ngắn hạn, dạy dài hạn từ sơ cấp cho đến đại học ngay. Người học cũng với thể chọn phương án vừa học, vừa khiến chứ không nhất thiết bắt buộc ngồi tới 4 năm trên ghế nhà trường.
làm nghề gì cũng được, làm thầy hay khiến cho thợ cũng không quan trọng. Quan trọng là công việc đấy ưa thích mang tính phương pháp, sở thích và năng lực bản thân chứ không hề là chiếc danh ảo. Thu nhập và danh vọng của một người không phải ở tấm bằng hay xuất thân mà nằm ở các điều thực tế mà họ làm cho được, phân biệt thầy thợ là ở tay nghề chứ không phải ở bằng cấp.
một người bạn của tôi chẳng học đại học nào vì không thích, bố mẹ thì lo lắng suốt ngày mua bí quyết khuyên nhủ nó. Nhưng bạn tôi cứ thích học nấu ăn vì sở thích và bây giờ đang khiến một đầu bếp tại 1 siêu thị 5 sao ở Mỹ và mức lương thì khỏi buộc phải bàn đến( đơn vị nghìn USD). Bố mẹ ở nhà thì không hề lo nghĩ gì bên cạnh trừ việc... bao giờ bạn tôi chưa lấy vợ. những người thợ may quần áo cho nhà tôi một tháng thu vài chục triệu là chuyện thường, đến tết thì cả trăm triệu/tháng. Mà ấy toàn là các người mới chỉ tham gia lớp dạy may bắt mắt tại những trung tâm dạy nghề chứ ko đâu cần là các nhà mẫu mã thời trang nổi tiếng.
Còn anh thợ sửa chữa xe máy gần nhà tôi thì ngày nào cũng khiến cho ko hết việc.Mỗi ngày thu nhập từ cửa hàng sửa chữa xe máy của anh không dưới một triệu/đồng. khiến cho phải chăng, uy tín, không “chặt chém”, ko “rút ruột” của khách buộc phải rộng rãi người tin tưởng gửi xe đấy.
Việc lo toan cho 1 người đi học không hề là điều khó khăn nhưng cũng không hề dễ dàng có những gia đình ở nông thôn, mang kinh tế cạnh tranh. Đi học là để tậu kiếm một chiếc nghề, một cơ hội đổi đời chứ chẳng hề đi học để rồi lại thất nghiệp sở hữu chính ngành mình học.
Chúng ta đừng quá ảo tưởng vào các chức danh, những vị trí khiến việc mà phải đánh giá nghề nghiệp thông qua năng khiếu và nhu cầu thực tế của xã hội. “Nghề tìm người chứ chẳng hề người sắm nghề”, nhưng cũng đừng bị động mà khách hàng phải chủ động mua kiếm các nghề nghiệp, công việc mà mình đam mê chứ đừng loay hoay mang việc mình ko thích và không mang năng lực vì trước sau gì bạn cũng sẽ quay trở lại sở hữu nghề đúng với năng khiếu của bản thân.
Và 1 điều nữa, nghề nào cũng được dù mang hào quang như ca sĩ hay lấm lem như người nông dân thì cũng bắt buộc tận tụy, cần hết lòng và cầu tiến nếu không bạn sẽ chẳng sở hữu gì ngoại trừ hai chữ “thất bại”.









